Chào mừng đến với Khất sĩ.
  • Trang nhất


    Mộng? Thực?

    Tôi tự hỏi : Tôi là gì ? Chưa biết!
    Tôi là người ? Là mộng ? Là thực ư ?...
    Người là chi, trong cái gọi người ?
    “Sác thủ thú” một danh từ “bất đắc dĩ”!
    Vô ngã vô ngôn thì còn biết nói gì ?!
    Khi tỉnh giấc, tôi bàng hoàng về :
    MỘNG ? THỰC ?

    4 giờ, 27/11/2010 (22-10-CD)


    Thầy giảng ngày 11.05.2012 (21.04 Nhâm Thìn)

    DOWNLOAD LINK


    TRỰC CHỈ ĐỀ CƯƠNG

    Lục căn tam nghiệp là đối tượng chuyển hoá của người đệ tử Phật trên đường tu tập, học đạo và hành đạo.

    Nhận thức và đánh giá vấn đề MỘNG, THỰC, cảnh giới thân tâm, theo đạo Phật người bạc địa phàm phu không thể nói bàn nhận xét…

    Phải tu tập hun đúc bồi dưỡng trí tuệ, chuyển hoá cách nhìn, cách nhận thức của mình đối với sự vật hiện tượng, vạn pháp trước mắt thông qua NGŨ NHÃN mới thấy biết vấn đề một cách đích thực tương quan và phù hợp chân lý.

    Nhục nhãn và thiên nhãn của phàm phu nhìn đâu thực đó thì còn bàn luận chi chi…!

    Tuệ nhãn, bước cơ sở tiểu quả của Thanh văn thừa thì sổ toẹt. Họ bảo “vạn pháp trống không” có gì đáng nói…? Ngũ uẩn thân chỉ là… thứ vật bất tịnh, đáng vứt bỏ… diệt hoại nó đi…

    Phát khởi tâm nghi: MỘNG THỰC là thành phần tu tập của những người đang độ “lưng chừng”! Triền phược vô minh trong tam giới, họ muốn vượt ra. Giải thoát giác ngộ Bồ đề Niết bàn thì họ với chưa tới. Ở giai doạn “thiên bất đáo, địa bất chí” này kinh điển gọi đây là “càn tuệ địa”, ở địa vị “lưng chừng” này dễ sanh nghi vấn!

    Giải quyết mộng thực phải đạt đến trình độ “Thiện tuệ địa”,”Pháp vân dịa”. Những địa vị bậc Đệ tam a tăng kỳ này, họ nhìn hiện tượng vạn pháp mặt tục đế cũng như chơn đế hoàn toàn và thường xuyên thông qua “pháp nhãn”.

    Phải sử dụng pháp nhãn trong ngũ nhãn mới chỉ ra được gì là MỘNG? Gì là THỰC ở hiện tượng vạn hữu trên cõi đời này.

    Còn Phật nhãn thì Thế Tôn luôn nhắc nhở bàng bạc trong giáo điển suốt quá trình truyền rao chánh pháp xấp xỉ năm mươi năm, rằng: “Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh, như lộ diệc như điện, như dương diệm, như càn thát bà thành, như cảnh trung tượng, như thuỷ trung nguyệt”.!

    Với cái nhìn pháp nhãn: sinh hoạt của kiếp sống trăm năm, là trường mộng. Sự sinh hoạt ngắn ngủi mấy tiếng đồng hồ trong giấc ngủ, khi thức giấc… chẳng để lại gì, thì đó là đoản mộng. Trường mộng, đoản mộng bản chất vốn chẳng có gì. Bản chất của hai thứ mộng như nhau!


    Tu hành
    (Khai thị)

    Vọng ngoại tôn thờ chẳng phải tu!
    Cúng, cầu, lạy, khấn… kiểu phàm phu!
    Phật tiên phẩm chất trên quân tử!
    Há giúp nhơn gian cách “lọng dù”…?

    22/11/2010 (17-10-CD)


    Thầy giảng ngày 08.05.2012 (18.04 Nhâm Thìn)

    DOWNLOAD LINK


    TRỰC CHỈ ĐỀ CƯƠNG

    Sự sai lầm trọng đại nhất, cũng là sai lầm phổ biến nhất của những đệ tử Phật là VỌNG NGOẠI. Vọng ngoại nghĩa là hướng ra bên ngoài, tin cậy bên ngoài, trông chờ sự giúp đỡ, chở che của thế lực siêu hình nào đó ở ngoài. Người ta rất dễ tin, rằng ngoài con người, ngoài bản thân con người của ta ra, bên ngoài còn có những thế lực siêu hình lớn lao, hùng mạnh và hiệu quả nếu thế lực đó chịu “phù hộ”. Do đó, tâm lý chung, con người không là Phật tử hay đã đặt mình là Phật tử có đức tin đạo Phật sâu đậm, vậy mà rất ít có Phật tử bỏ được cái tánh VỌNG NGOẠI.

    Phật và Tổ đã dạy : Tin mình là chánh tín. Đừng tin nơi ai khác. Hãy tự mình thắp đuốc mà đi! Tự mình tạo hòn đảo để mình nương tựa. Tổ dạy : Phật, Bồ tát, Thanh văn, La hán là những con người đã được giác ngộ, đã giải thoát thì ta đây cũng có khả năng làm được việc đó, không nên tự khinh mình mà nhục chí thoái lui! (彼既丈夫我亦爾,不應自輕而退屈) Bỉ ký trượng phu ngã diệc nhĩ, bất ưng tự khinh nhi thoái khuất. Người đệ tử Phật phải học về “Tam bảo tự tánh” của chính mình!

    Cúng kính, lạy lục, khấn nguyện, cầu mong, kể cả tụng kinh ngày trọn bộ, kêu danh hiệu Phật ngày vạn tên, không gọi là TU, vì tu là phải sửa. Hành là phải làm, phải hành động, phải “chừa bỏ các việc ác, vâng làm các việc lành, tâm ý giữ trong sáng. Đó là làm theo lời Phật”, đó là tu hành.

    Lòng từ bi của Phật và các hàng đệ tử Phật, cứu giúp chúng sanh không điều kiện. Đem tâm tư, sức lực, vật phẩm… làm điều kiện để cầu nguyện sự giúp đỡ chở che, vô tình đệ tử Phật phỉ báng Phật mà không biết…!

    Phật, Bồ tát, Hiền thánh phải khác với vua quan công chức phàm tình chứ!

    Là Phật tử, hãy tư duy và xác định lại xem!



    Kính mừng Sinh nhật Lần thứ 85 Đức Ân Sư


    Hướng dẫn sử dụng List Media Player để nghe và download pháp âm, video



    Hướng dẫn sử dụng BBcode để viết bài